Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngây ngô một tí. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngây ngô một tí. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Năm, 28 tháng 6, 2012
Thứ Năm, 10 tháng 5, 2012
Câu chuyện tình yêu
Nghiêm túc mà nói. Em yêu Chàng! ...Em
nhận thấy từ chàng có những điều thật tuyệt diệu. Cả tâm hồn và cả những tiếng
cười...
Chàng của em, chắc hẳn cũng có nhiều
điều giống như bao nhiêu anh chàng khác, và cũng có nhiều điều rất khác. Dù có
đôi lúc chàng hay hờn giận, nhưng cái hờn giận cũng dễ thương đến lạ.
Chàng có tính hay la cà, thích sà
ngang, sà dọc. Mà mỗi lần như thế chàng chắc hẳn chẳng để ý nổi ở nhà có người này
mong, người kia mong. Chàng cứ thả sức với bạn bè của chàng, chàng lãng mạn và
kiên nhẫn nói chuyện với từ con kiến,
con sâu. Nhưng!...em nhìn thấy từ chàng là cả một tấm lòng.
Chàng của em làm em cười vui mỗi ngày,
chàng làm em trẻ ra và hồn nhiên như chàng, thay vì nói những từ dạng nhí nha
nhí nhố thì em lại chuyển sang nói “ní
na ní nố”, và những câu mà mấy mươi năm em chẳng còn dùng đến.
Chàng không khi nào đánh giá cao thấp
hay phân vị, giàu hay nghèo, lớn hay bé,... ai a cũng là bạn của chàng. Chẳng
như mỗi lần em qua thăm chàng, thấy chàng và các bạn chàng đang ba hoa về kiếm ,
về võ,...Ôi thôi chàng đã chẳng nhét luôn vào tay em thanh kiếm( theo tưởng tượng
của chàng) và bắt em nhảy nhót, múa may, chạy sấp ngửa ở sân. Chàng còn chẳng để
ý nổi em là con gái, “phải thùy mỵ.”
Hay nhiều khi em lãng mạn quá đà, bứt
những cánh hoa đã héo trên bình dặt vào lòng bàn tay thổi phù phù, chàng kiên
nhẫn nhặt nhạnh và hỏi em một câu rất cụt hứng ‘Nhà C ko có thùng rác à”. Thêm đôi lần chàng làm em cụt hứng nữa, khi em hì hụi,
tâm huyết vẽ tặng chàng bức tranh về những chú cá mập xinh...Chàng lại bảo là “A,
máy bay đẹp quá”.
Phài công nhận em yêu chàng, có lẽ từ
ngày chàng mới nở, đến lúc nhỉnh hơn rồi cả lúc chàng mè nheo, nhưng không ít bận
em chạy ngang chạy ngửa, dọn dẹp...Chạy ra, chạy vào, dọn dẹp. ..Và ko ít lần chàng làm em như hâm.
Ở chàng và các bạn của chàng có những
điều thật lạ, em phải khẳng định như thế. Và ai cũng thấy thế. Cuộc sống với em
đã luôn tươi mới mà bên chàng em còn thấy nó mới hơn, chàng ồ, a, á, ớ với mọi
sự kiện. Với chàng cái gì cũng mới và cũng muốn tìm hiều và thích thú.
Và không ít lần, cái mặt em như trái
banh xì hơi khi ba mẹ chàng dặn dò kỹ lưỡng, rằng mấy hôm cả nhà chàng về muộn,
nhờ em nấu ăn và chăm sóc chàng. Em chẳng đã hì hụi hỏi chàng thích món gì, chẳng
đã xắn tay, xắn chân lăn vào bếp, chẳng đã kỳ công nấu nấu, nướng nướng. Trong
khi đó, chàng ngồi đọc sách, tiện tay làm luôn mấy gói bim bim của em...Thế rồi
món em kỳ công xào nấu, chẳng ai mó đến. Kết cục, em về báo cáo với ba mẹ
chàng. “Hôm nay bim bim toàn tập.”
Không ít lần chàng mè nheo làm em chạy
đứng chạy ngồi, chạy ngang, chạy ngửa. Nhưng em cũng phải nói rất cảm ơn chàng
cho em nhận ra mình có những giờ phút ,lẽ ra rất bực mà ko thể bực, chỉ có yêu
thương...
Ôi cái chuyện tình yêu thật là nan giải...
Giời ơi!...Dù sao đi nữa. Em vẫn yêu
Chàng...
Chàng chỉ nhờ vả khi cần...còn không thì rất tự lập.
Hị hị...
Thứ Tư, 25 tháng 4, 2012
Phải iu nhau, phải thương nhau.
Thỉnh thoảng ba mẹ Bibo về muộn, cô sẽ lãnh phần đón Bo từ lớp học về nhà.
Như thường lệ Bo vẫn nhanh nhảu "Cô C ơi hôm nay Bo ngoan"
Cô thích...hihi...
Hôm ấy ko hiểu thế nào mà cái trán Bo xước nguyên cả vệt
Cô hỏi, Bo trả lời:
"Bạn T cào con."
Thế khi bạn cào, con làm thế nào?
" Con đẩy bạn ra, không cho bạn cào nữa, bạn làm thế là hư.
Phải iuuu...nhau, phải thương nhau C nờ..." (câu này đang cảm thán quá hay sao mà mất teo chữ cô rồi.)
Ừa, đúng rồi, phải iu nhau, phải thương nhau...Bo n.ờ.ờ.....hihi...
Ừa, đúng rồi, phải iu nhau, phải thương nhau...Bo n.ờ.ờ.....hihi...

(cái môi này cong đa chiều, khó làm theo nhỉ...)
(Mọi người ngắm gì Bo ko biết nhé. Bo và chị đang ngắm kiến...)
Thứ Bảy, 17 tháng 3, 2012
Khoảng vườn nhỏ và bầu trời
Nhớ những
ngày xa xưa
Khi ấy con
cũng còn bé xíu
Và nhớ lúc
con nhỉnh hơn đôi chút
Các bạn quanh
xóm nhỏ hay nói con kiêu kỳ mà keo kiệt
Vì nhà có điều
kiện mà cứ mải mê cất vó tôm, vó tép
Ấy là,... những
buổi chiều được nghỉ học
Ba mẹ đi làm
Con lại hì hục
cắt cái màn rách, rang một ít cám gạo
Thả vó bên hồ cạnh nhà
Rồi lại lụi cụi
úp những con tép nhỏ xiu vào rá tre, vùi vào đám tro trong bếp
Một buổi cũng
chỉ được nắm nhỏ hoặc chừng một, hai lạng
Con lại lụi cụi
cho chút muối vào kho
Con chạy bộ
qua năm, sáu cây số trên con đường làng vi vu tiếng lá phi lao
Một đứa trẻ
giữa cánh đồng lộng gió.
Con mang chút
tôm tép ấy lên cho bà. Bà là chị gái của ngoại.
Bà sống một
mình và cũng già yếu
Dù cuối mỗi
tuần con vẫn ngồi sau xe đạp của mẹ, lại nghe vi vu qua những rặng phi lao để lên
cùng bà
Nhưng con vẫn
muốn làm thêm điều gì đó
Và mỗi buổi ấy, con chạy về đến nhà cũng kịp làm thêm bài tập trước khi ba mẹ trở về
Hồi ấy, con
cũng hơi lo, khi một tuần vài buổi chiều
con như thế
Lo lỡ ba mẹ
qưở mắng, vì con tự ý.
Nhưng ba mẹ
đã không nói gì
Mà sau này, con biết rõ ba mẹ luôn nhìn mỗi bước con đi.
Ba mẹ lo chu
toàn cho chị em con học tập
Thậm chí cả
tuổi thơ con cũng không phải làm gì
Ngoài những
việc ba mẹ khuyến khích con làm
Những ngày
ngoại bận ruộng nương
Con lại lụi cụi
đội thúng hàng, có bánh kẹo lỉnh kỉnh cùng ít trái cây, ngồi ở ngã ba đường
để bán hàng giúp
ngoại
Con không thấy
xấu hổ, không thấy mệt nhọc.
Ba mẹ thì vẫn
luôn khuyến khích
Hôm nay con
có đi bán hàng cho bà không?
Để ba chở
hàng giúp
Con bé gày gò
chỉ toét miệng cười
Và ba lại đồng ý đi sau con mỗi khi cái cổ cò của
con ngất ngưởng cái thúng hàng trên đầu
Ba nhìn con
gái trưởng thành...
Trong xóm con
ít chơi với bạn bè
Con thường
loanh quanh với góc vườn nhỏ và làm những điều con thích
Con thích mỗi
ngày chạy ra góc vườn
Có thể hàng
giờ đồng hồ
Con mê mải ngắm
cánh hoa râm bụt
Hay ngắm cái
mầm khoai béo mập
Con thấy mầm
khoai mũm mĩm, hồng hồng, mọng nước
Nhìn nó đầy sức
sống
Nhìn nó thật
là thích
Nhưng nếu con
biết phía dưới nó là một củ to to, ngọt ngọt
Thì con cũng sẵn
sàng bới nó lên thưởng thức
Rồi lại ủn
cái mầm xuống đất, để chờ lên cây
Có điều, chẳng
bao giờ con thấy cái mầm ấy béo mập như lúc trước...
Giang sơn của
con là chạc ba của cây dâu da cạnh cửa sổ
Con thích lủng
lắng trên ấy
Cùng vài hạt
muối thô ở quê biển mặn mòi
Ngắt vài cái
lá, xoa vào vạt áo, con gói muối và nhai.
Con thích ngồi
ở chạc ba
Vì con nói thật, con vẫn sợ lúc ba nóng tính khi mấy chị em con lười học
Vừa nằm, vừa
ngồi ở điểm này con có thể quan sát được khi nào ba về
Khi ấy con sẽ
tụt xuống gốc cây thật nhanh
Và ...ngồi ở
chạc ba ấy
Con quan sát
được mảnh vườn nhỏ nhà mình
Vạch lá cây, con lại thấy khoảng trời xanh bất tận
Tuổi thơ ngộ
nghĩnh đến lạ!...
Con nhớ đến
các bạn trong xóm
Cứ ngày ba mẹ
đi làm
Các bạn lại bị
nhốt chơi trong nhà, không được phép ra ngoài
Ở nhà mình, bố
mẹ không cấm
Nhưng đi đâu
phải xin phép
Nhiều khi con
cứ thích bố mẹ đi làm, ông bà đi vắng
Con lại sập cửa
ở trong nhà, khóa cửa lại để chơi trò bị nhốt
Mỗi tội, cái
khóa nhà mình lại khóa bên trong nên khi nào con thích mở thì mở
Như thế cũng
không giống bị nhốt lắm
Nên quả là con chưa thích
Thế là con
sang nhà nội, sát cạnh nhà mình
Tháo cái dây
xích nhỏ cùng cái khóa cửa cũ mang về nhà mình
Khóa cửa và
ném chìa khóa ra ngoài
Chẳng được
bao nhiêu phút
Con lại tọc tạch
nhìn qua khung cửa sổ
Lại thấy bầu
trời và khoảng vườn
Con lại thích
đung đưa trên cái chạc ba
Con thích!
Thích vô cùng.
Con lại muốn phiêu bồng ngoài ấy.
Mà cũng kỳ lạ
Cái song cửa
gỗ nhà mình có một cái lung lay, rời rạc
Nếu không có
nó, con chui qua khe cửa quả là dễ
Con lại hì hụi
cạo vữa để nó bung ra
Con chui qua
đó và lại chễm trệ ở giang sơn của mình.
Có lẽ trò
chơi của con chẳng giống ai
Cũng không
như các bạn
Con thích con
sâu nhỏ cuộn trong lá dâm bụt
Mỗi ngày con
phải tìm ra chừng vài lá đang cuộn tròn
Con sẽ mở nó
ra, xem con sâu loe que trong đó rồi lại cuộn lại
Mấy con sâu dễ
thương và hiền từ
Không có lông
lá
Con gọi nó là
em bé
Mà cả khoảng
vườn ấy, con đều có thế nói chuyện
Có em sâu
non, em khoai, em nấm, chị cào cào, chị ong nâu, nàng tiên hoa dâm bụt...
Cả một khung
trời nhỏ mà con có thể chuyện trò cả ngày
.......
Ấy là những
ngày con còn non nớt
Chẳng hiểu gì
sự đời
Chẳng nhìn thấu
ba mẹ hay những người lớn phải đi làm mới có cơm ăn
Hay mỗi mùa
hè nóng lực, ba mẹ thay nhau quạt...
Hay những va
vấp thỉnh thoảng làm ba mẹ lớn tiếng
Và nhiều nhiều
điều khác nữa.
Lúc ấy, tuổi
thơ chỉ có cánh diều, có tiếng phi lao vi vu
Có khoảng trời,
có con sên đất cùng những nụ hoa, những mầm khoai ngọt.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




.jpg)
.jpg)







