Thứ Ba, 12 tháng 6, 2012

Bóng Đá

8 trận đấu
4 trận đúng tỉ số, không sai tẹo nào
3 trận thắng, sai tỉ số
1 trận thua

Giải thưởng :chi phí đi du lịch HN- Đà Nẵng 3 ngày (cặp đôi)

Các nàng (bạn của mình) nỉ non, rồi ép mình tham gia chơi bằng được.

Sau 3 trận đầu trúng fóc, các nàng ép mình chỉ được nhắn tỉ số vào giờ chót, trước khi trận bắt đầu

Sau vài trận nữa, các nàng quyết định ủn mình ra khỏi tổ, vì mỗi tội chơi thế này thì thà đưa vé trước cho mình ...Hic....
Giờ bị ủn ra, ngồi đoán tỉ số vu vơ...không trong hội đoàn nào...Chán tiệt!....

 
(Từ xưa đến giờ mình không biết gì về bóng đá. Hồi bé tí teo, hình như năm 90 gì đó, ngày nào cũng hẹn bố gọi dậy xem bóng đá. Thực ra mình chỉ thích nghe bài hát Mùa Hè Italia, nhớ mãi hình ảnh đàn chim bồ câu...Nửa đêm bố gọi dây, nghe xong bài hát và ăn xong tô cháo là mình gật gật ngay tức thì...

Đến tận giờ mới xem lại. Ngày nào cũng cố xem hết hiệp 1 của trận 1. Mình không có khái niệm đội nào giỏi hơn đội nào, toàn đoán linh tinh thế mà trúng fóc. Phục mình thật...)

Thứ Hai, 11 tháng 6, 2012

Tỏi

(Hôm nay hâm hâm, mình lôi ảnh chụp ngoài Lý Sơn ra coi và viết linh tinh...)
 

..............
Giải pháp dọa ma của tụi trẻ con trong xóm thường là Tỏi. Nướng tỏi, cầm củ tỏi khi đi đường hay nhét dưới gối để ngủ. Kèm theo những buổi tối rồng rắn nối đuôi nhau, miệng hát Tỏi. Tỏi . Tỏi...


Ấy là ngày mình còn nhỏ, còn luẩn quẩn loanh quanh mỗi sớm, mỗi tối, mỗi đêm ở cái xóm nhỏ xinh xinh. Hình như trẻ con ...đứa nào cũng sợ ma., dù chẳng biết con ma nó thế nào (nên đương nhiên lũ trẻ biết đến ma là do hóng hớt từ người lớn...)

Rồi những đứa trẻ lớn lại truyền lại cho những đứa trẻ con. Cập nhật dân số đông, sợ ma cũng phân nhiều nên ngay ở xóm nhỏ của mình và mấy vùng lân cận lâu lâu mình lại thấy, nhà nhà lập đàn cúng, cúng ma. Rồi cầu nguyện bình an, cầu nhiều thứ (nhưng không biết có cầu điều xấu cho người mình ghét nữa không í...). Và rồi trong tất cả đồ thờ cúng, người ta kiêng tỏi, dường như những gì liên quan đến thế giới thứ 3(gọi theo cách mọi nguoi hay gọi) thì kiêng hẳn và tách rời cái món tỏi, mùi tỏi, tên tỏi...

Mình cũng chả biết công dụng của tỏi trong chuyện này, nhưng ngày bé mình cũng sợ ma và đương nhiên mình cũng hay lưu giữ củ tỏi, cũng nhón trộm củ tỏi của mẹ, để trong cặp sách...Bây giờ nhà lúc nào cũng đầy tỏi, nhưng dùng làm gia vị (hẳn nhiên trong củ tỏi cũng có những tinh chất hay là kháng sinh tốt – cái này sách nào cũng nói thế).

Hôm trước lang thang ra huyện đảo Lý Sơn, nơi đầu sóng ngọn gió. Cả một vùng toàn tỏi. Người ta ổn định cuộc sống cũng nhờ tỏi. Tỏi sát vách nhà, tỏi khắp cánh đồng...Những lăng, mộ cũng nằm lẫn giữa tỏi, tỏi ,tỏi. Mộ chôn ngay trước cửa nhà, bên hông nhà. Tỏi trồng tràn vào sân nhà... Nhà, tỏi, mộ cứ xoắn xít, như một quần thể không thể tách rời.

Cứ ở mãi cái phố xá... nhiều khi đến ngớ ngẩn. Đi đâu cũng bụi, cũng bê tông, cũng tiền, cũng đèn hoa lòe loẹt đến nhức mắt, rồi con người cũng không thật nổi với mình...đôi khi lắc lắc cái đầu nhìn lại. A ha, mình đi qua nó thật giỏi...


Đến Lý Sơn, tự nhiên thấy bình yên kỳ lạ, con người ngoài ấy dân dã, đằm thắm, hiền hòa đến thế, họ thương, quí nhau và giúp đỡ nhau một cách nguyên sơ, không khách khí, không khiên cưỡng...Để giải nghĩa cho điều này, chắc hẳn ai ai cũng đưa ra nhiều lý do vô cùng. Do họ ít người, do họ không tiếp cận ... Cứ theo logic  một cách  ngớ ngẩn sẽ thấy, nhiều khi ngoài đây trồng nhiều tỏi, tỏi đuổi ma...nên đuổi hết được mấy con ma ích kỷ của cả người sống lẫn người chết cũng nên..và --> họ mới yêu nhau đến thế, càng khẳng định cái quan niệm tỏi kia càng chuẩn xác. ...Vậy, Có lẽ nào...???...


(Ps.Mình chỉ thích mọi người yêu nhau. Nếu là cấp trên, có lẽ sẽ có chỉ thị ...toàn dân trồng tỏi... Có lẽ nào?...Hức...Mà cũng thảo nào, đi hết nửa cuộc đời  mình vẫn chẳng giữ nổi cái chức gì...

Mà cũng may...giữ chức gì thì quả là mất tự do... Đi đâu cũng bị chụp hình ném lên báo lá cải thì chít. Dù thỉnh thoảng mình cũng thích chụp hình lắm lắm!...)

Thứ Sáu, 8 tháng 6, 2012

Nhảm 2

8h: 
Sáng nay đi đường gặp đèn đỏ liên hoàn...Chỉ thích cứu rỗi cho đôi mắt. Chắc do mưa nên mình thèm ngủ thế không biết. Hay tại mấy hôm nay ngày nào cũng lọ mọ thức khuya, muộn muộn lại ôm cái máy tính làm những việc không có tên tuổi...

Tưởng tượng mưa thế này được rúc rích vào cái chăn...thật là thích. Mà mình chẳng dám nghĩ đến phút thứ hai...Vì đến phút thứ hai quả thật mình đã ngủ trên đường mất rồi. Haiz...

Tự mình pha cho mình một cafe ấm nóng. Sốc vác lại tinh thần, nhét thằng bùn ngủ vào túi. Tối mang về xài tiếp...hihi...
Chúc cả nhà ngày mới thiệt vui, vui, vui....


10h:
Cũng tại sáng mưa, hơi lạnh nên mình cứ bị hắt hơi. Chạy ngay xuống phòng khám bên cạnh công ty. 

Thường mình hay khám phòng khám tư nhân, dịch vụ cũng bình thường mà hết rõ nhiều tiền...(Đứng chờ rút tiền từ ATM, đến lượt mình thì máy ngừng phục vụ. Hic...). Lúc nào mình cũng có cái thẻ bảo hiểm. Cả đời chưa khám bảo hiểm bao giờ. Thế là chuyển hướng, lôi ra sử dụng lần đầu.

Mọi người cứ nói khám bảo hiểm khó khăn với hách dịch. Mình đâu có thấy thế. Các bác sĩ nhẹ nhàng và mềm mỏng...
Sổ y bạ ghi mình bị viêm mũi dị ứng. Khám xong còn được cả thuốc mang về. Mình nhìn vào cái đơn thuốc và giá tiền.
Tổng cộng: 21.000đ ( Oạch...)
(ps
Thái độ phục vụ của các y bác sĩ tuyệt... Nhưng mọi người bảo là bệnh nào cũng kê đơn không quá 30 tiền.(cái này nghe từ mươi mấy năm nay rùi í..)
 .........Nhưng suy cho cùng,... thương nhất là nhiều nơi không có nổi dịch vụ y tế...Hức...

Thứ Năm, 7 tháng 6, 2012

In Tờ Nét


...
....

Mày còn nhớ cái hôm bị mấy đứa ném  xước  trán không???
Ừa, nhớ láng máng
Mày có biết sao bị ném không?
Không
Taị lúc tao bảo mày ở lại chơi mày lại chạy. Tao bảo mấy đứa nó giữ mày không được nên ném
Haha...
Mà sao mày bé tí xíu đã biết thích thế. Tình thân mến thân mà ác liệt  thế không biết...
Haha... Tại ngày bé, mày xinh.
À, giờ mày còn xinh không?
Xinh
Chắc không bằng vợ tao nhỉ?
Ừa, thằng khỉ!
Mày gọi tao là thằng khỉ, vợ tao gọi tao là anh yêu đấy...
Ừ, khỉ...
Lâu lắm rồi nhỉ.
Ừ, lâu lắc...
Hôm nào tao mời vợ chồng mày đi uống cafe nhé
Có khi mày kể chuyện ngày xưa là chồng mày đánh tao đấy
Haha...không thèm.
Mày nhớ gọi tao bằng anh để tao khỏi bị bắt nạt nhé.
Ừa, thằng khỉ....
...
.....
Thôi không tán gẫu nữa ông cụ, làm việc đi.
Hẹn gặp bạn sau nhé!
Ừ, gặp C sau.
BB bạn.
BB.
--------------------------------------------
Cậu bạn ngày nhỏ của mình. Bắt đầu từ cấp 2 cậu chàng chuyển qua trường khác học nên 2 đứa ko gặp nhau, hình như có gặp nhưng sang cấp 2 cũng nhớn rồi nên không trêu chọc kiểu con nít nữa. Hồi bé, chẳng hiểu vì sao nó thích mình... Tụi nhỏ cứ hay tóm mình và thằng bạn để ủn hai đứa vào nhau, nên mỗi lần đi qua khu nhà nó là mình cắm đầu chạy...Thế mà hôm này, qua mấy cái nét A,B,C  lại gặp nó và tán gẫu. Thật là....

Thứ Ba, 5 tháng 6, 2012

Em bé nhỏ


Viết cho em...
Ngày bình yên em nhé!...
Mọi người đều biết, chắc chỉ minh em không biết... Hôm nay em là cô bé can đảm biết chừng nào...
Hãy can đảm và trở lại nhé em bé bỏng. Mọi người đang chờ em bên ngoài...
Hãy trở lại và tung cánh trời bay em nhé, và ... hãy mỉm cười...Em ngoan, em xinh...
Muồn ôm và hôn em một cái. Nồng ấm, nồng ấm...
Em sẽ bình an. Em bé nhỏ.....Yêu và thương!...

Thứ Hai, 4 tháng 6, 2012

Đời người.


Cũng là lẽ thường khi những dòng suy tư về đời người thường được nói, được viết từ những người trung tuổi, những người đã trải qua chặng đường dài. Mình mới đi được 1 nửa chặng đường, chữ đời người vẫn đang treo ngược. Vậy, tả nó theo cách nhìn ngược vậy, và thấy đến đâu nói đến đó. Nhiều khi sẽ cụt ngay từ những câu đầu tiên. Nhưng cứ viết vậy thôi...

(p/s Mình phải thú thật trước là: cái chữ “Đời người” hiện lên trong đầu mình lúc này, ngay giờ,  thực chẳng có gì, hay là quá đỗi lan man để không thể vo viên lại được... nên sai, đúng, khái niệm và không khái niệm để hết ở bên ngoài.)

Đời người:


-     -   Một cô bé thông minh, lí lắc còn đang chờ 24 tiếng nữa lên bàn mổ. Xác suất  để sống là quá ít. Hôm qua, mẹ, các cô bác đưa bé đi chơi một buổi trước khi...Thương, yêu, xót và lo...lo đó là buổi cuối cùng...Vẫn biết là vô thường, nhưng không thể tâm tất cả mọi người đều bình lặng...

-      Một em bé sắp chết đói, đang dần lịm bên đường, nụ cười héo hắt...Một cuộc đời sẽ qua???...



-     Những người đang sống: Chém, giết, cướp bóc. Tièn tài và dục vọng, ốm đau, bệnh tật... Những bản thân tự dày vò, khổ cực, luẩn quẩn. Những tự cao, tự đại lớn hơn cả năm tháng và giết chết con người...
-       Thế hệ này qua đi, thế hệ kia dần lớn. Những đứa trẻ ốm đói, thiếu học, thiều năng, Những hệ lụy, áp lực, môi trường, những hơn thua, ích kỷ qua hàng ngàn thế kỷ có còn lại và thấm vào con trẻ?...

-     Những tấm lòng ấm nóng, những nhiệt tâm giữa con người với con người cũng thật nhiều, nhiều lắm. Quí vô cùng và quí biết chừng nào. Những cố gắng , những kết nối, những nhiệt huyết và yêu thương.

-       Những tình yêu nối tiếp tình yêu, những tấm lòng lớn nhỏ, bầu yêu thương, sẻ chia...
     ..............

-      Rồi lại qua, một đời người?...

............

* Và rồi, ta, tôi, cậu tớ...Trong cuộc đời này lại chọn cho mình một cuộc đời, để không vô nghĩa. Để có nghĩa ngay với chính mình. Đi xa rồi điều gì còn lại. Sẽ tan hết, tan hết. Chỉ còn lại duy nhất ...Tình Yêu Thương.

* Vậy nắm tay nào, sẻ chia nhé. Những điều bé xíu ngay khi ta  còn hiện diện. Sức mỗi người thì nhỏ. Sức nhiều ngươi thì lớn. Khi trái tim ta mở, hẳn nhiên ta có một gia tài.



.....................

Viết vây, nói vậy, thấy vậy...

Ta sẽ sống cuộc đời tươi trẻ. Sẽ mong sức còm cõi của mình đủ để làm mát điều gì đó, dù chỉ  để nở một bông hoa cũng gắng, dù chỉ để một người nở nụ cười cũng cố, và biết đâu nụ cười nối tiếp nụ cười, tình yêu nối tiếp tình yêu...thì cuộc đời sẽ là cuộc đời. Phải không ta nhỉ??,,,

Và đi nào, đi thôi..Ta nhé!