Thứ Sáu, ngày 16 tháng 8 năm 2013

Sống ở thành phố

Mất cả tối để Bố thủ thỉ, động viên và  sớm hôm sau lại tất tả hộ tống mình lên Phố. Ấy là lần đầu đi học xa nhà. Vừa đưa mình lên nhập trường ngày hôm trước. Buổi tối, bố hốt hoảng, thấy mình lếch thếch vác balo về đứng trước cửa nhà, nước mắt ngắn, dài.
Buổi đầu lên phố, mình khóc rưng rức, vì thấy phố nhạt thếch, phố quá xa lạ với mình. Vì nhớ…



Khi ấy, với mình, cuộc sống trên phố quả là chẳng thú vị gì mấy...
Rồi mình có bạn, không nhiều. Nhữngngười bạn mình thân, quí…


Những ngày mới ở phố, phố ở trong mình thực là  ngồ ngộ, từ cách sinh hoạt, con người đến lờinói, khác hẳn quê mình.(:) (Có trời mới biết được lúc đó mình nghĩ gì) mình vẫn cứ thấy phố nhạt thếch, mình vẫn cứ thèm thuồng cái vùng quê hồn hậu, nơi mình sinh và lớn lên. Nhiều khi thèm cả nghe tiếng nói ngọng quê mình, cả vùng chỉ có độc chữ “N”. Không tìm đâu thấy chữ “L” trong mọi câu nói, kể cả hát ru.



Rồi, mình bắt đầu quen với phố, qua các bạn phần nhiều, nhiều hơn là do mình tự tìm hiểu và tự ẩn mình vào phố. Mình thấy người ở phố lịch thiệp ,lịch sự, chu đáo và cũng rất tình cảm. Vì các bạn quanh mình đều thế. Mìnhthích cảnh hồ Tây mỗi chiều khi mình và bạn thong dong ngắm cảnh, mình thíchnhững con đường đầy hoa Hoàng Lan, thả hương ngọt mát.. Và vô vàn điều nho nhỏ, mình góp nhặt. Kể cả không ít những lần, mình đúng thực thấy mình là con bé nhà quê hoang dại. Hoang dại, vì ngay đấy, bên cạnh mình ko có ai, chỉ có nỗi nhớ xa xăm, đứng ngay đấy nhưng lại hoang mang đi tìm miền quê trong ký ức.

Là khi, có đôi lần chững lại,...lúc mìnhđi qua dãy phố dài, nhà cửa san sát. Kính trải dài cả dãy. Mình thấy mình trong đó, những tấm kính, có thể soi mình. Ừ, mình chẳng đã ngó trước, ngó sau, chẳng thể có ai, mình đã soi mình, và mỉm cười ngắm mình trong đó. Một thằng nhóc tì, mở cửa bước ra, hỉ hả.

“ Con hâm. Nó tưởng là gương đấy mẹ. Đúng là bọn nhà quê. Và cả chuỗi những tiếng cười, những câu bình luận của người lớn lẫn trẻ nhỏ.”. 

Giây phút tái dại, ngập ngừng... Ừ, thì mình chỉ là con bé nhà quê ra tỉnh. Thế mà, ngay lúc ấy, mình lại cứ thấy nao nao,  mình lại thèm quay trở lại vùng quê của mình đến lạ, nơi có gió biển thì thào suốt ngày đêm, có khu vườn nhỏ, những con đường đầy tiếng lá phi lao, vi vu, xào xạc. Những buổi tối bố chơi đàn cho mấy chị em hát, những buổi rong ruổi sau xe đạp của mẹ, để theo mẹ đến trường,nhớ tiếng đài phát thanh mỗi buổi sớm theo ông tập thể dục. Nhớ tiếng cười lanh lảnh của đám trẻ con trong xóm…và nhớ cả bầu trời trong veo như ánh nhìn của đám trẻ con nơi xóm nhỏ.



Ừ, thì thời gian cứ như thoi đưa. Mới đấy mà đã mười mấy năm. Bây giờ sống ở phố. Thấy phố cũng hiền hòa, dễ thương và nhiều đổi thay. Có những khoảng ồn ã và tĩnh lặng. Mình cũng khác xưa, Cũng có khoảng ồn ào và sâu lắng… Nhưng vùng quê ấy, không phải đôi khi, mà nhiều khi lại cồn cào trong mình nỗi nhớ. Mình thích rong ruổi đâu đó, về các miền quê, không riêng nơi mình sinh ra... Bất giác, gặp lại những cảm xúc thân quen . Đến đó, sống ở đó, chìm vào đó và uống ở đó chút mật ngọt, ấp vào lòng những cơn say của hương đồng, gió nội, của tình quê chân chất… mặc dòng chảy ngoài kia cứ bờ xa, tít tắp.

Có lẽ mình sinh ra và lớn lên ở quê, nên miền quê đi vào từngký ức. Đâu đó, bên những ly coffee cùng bạn bè hay khi lang thang, rong ruổi nơi nào đó, mình vẫn thường nói rằng. Nếu thời gian có quay trở lại. Mình vẫn mong được sinh ra và lớn lên từ quê.




Thứ Sáu, ngày 15 tháng 3 năm 2013

Mùa Cỏ Lau!.



Cỏ à, cỏ ơi
Mặt trời sắp lặn
Đường xa ngàn dặm
Gánh mỏi, chân rời?.

*_*  ….  *_*

À ơi, thân cỏ
Sợi nhỏ cong cong
Uống đầy sương sớm
Gánh cả bầu trời.

Gánh đôi làn gió
Gánh cả trời cao
Cõng chú cào cào
Mưa rào ập đến

Chẳng đâu, bờ bến
Đâu cũng là nhà
……


*_*  ….  *_*
       ***
……
Cỏ à, cỏ ơi…
Phố phường sắp sửa
Vắng lửa mặt trời
Khóa ngày, đi ngủ.
À ơi, à ơi….



*_*  ….  *_*
       ***


Thứ Hai, ngày 29 tháng 10 năm 2012

Cảm.




Hôm qua thức rất khuya.
Hôm nay uống rất nhiều coffee.
và có rất nhiều thứ để say.
Say bão, say tình người, say lung tung thứ...
Cần chút coffee để tỉnh và giờ say coffee...
Tập trung giảm 1 nửa
Bay bay tăng gấp đôi
Thông minh đi chơi hẳn...
(Nói chung giờ chẳng hiểu được bao nhiêu. Hôm nay quyết định về sớm hơn mọi ngày :).Oạch....
............
Ôi quê tôi...
Lưng còng dáng mẹ...
Liêu xiêu, liêu xiêu...

Thứ Năm, ngày 18 tháng 10 năm 2012

Tự tình trai bản (song tấu sáo mèo- sáo ngang)

Mình nghe láng máng, bài sáo thể hiện tâm tình của hai chàng trai bản cùng yêu một cô gái. Tiếng sáo réo rắt, lúc trầm buồn, lúc vút bay…Những câu chuyện tình và tựa tựa như thế, mình cũng không biết nữa... Nhưng mình thấy hay không phải vì điều này. Mà ko biết tự bao giờ, tiếng khèn, tiếng sáo nơi vùng cao làm mình thấy nao lòng. Có gì đó hoang hoải, mông lung, réo rắt. Có gì đó thảnh thơi, nhẹ nhàng mà sâu lắng. Những âm hưởng vùng cao, nơi con người hòa vào thiên nhiên cảnh vật, giản đơn và dung dị mà hút hồn đến thế.
Chợt thấy bâng khuâng…





Thứ Năm, ngày 11 tháng 10 năm 2012

Quay, quay...

Nhiều khi thấy thật thích cái khoảng im ỉm và tự quay của mình. Lịch dài kỳ... quay, quay....
Tự cho mình một khoảng. Vắng bặt, không hội hè, bạn nhóm, không chương trình, sự kiện...Mình và mình cùng ăm ắp yêu thương. Yêu ngày, yêu người, yêu việc, yêu khoảng không bất tận. Yêu khoảng tự do trong đầu óc. Không mông lung, mộng mị...
Dù ngày quay quay, người quay quay, việc quay quay...Mà sao trong mình bình yên quá đỗi...
!!!...
Có nhiều điều đang thực sự bắt đầu.